Góc Nhìn O8: Hjulmand: Tôi đến La Liga chính là để đối đầu những đại gia như Real và Barça; tôi không sợ
Gần đây, tiền vệ Đan Mạch của Atlético Madrid Morten Hjulmand đã trả lời phỏng vấn Marca; anh cũng nói về cảm nhận sau khi gia nhập Atlético.

Là tân binh vừa gia nhập Atlético Madrid, sự nghiệp của Hjulmand luôn gắn liền với danh hiệu “đội trưởng”. Anh rất giỏi đọc trận đấu, tìm vị trí trên sân, và tin mình đã tìm được đội bóng phù hợp nhất.
Hjulmand nói lưu loát tiếng Đan Mạch, Anh, Đức, Italy và Bồ Đào Nha, thậm chí đã bắt đầu học tiếng Tây Ban Nha rất nhanh. Anh đang cố hòa vào văn hóa Atlético cả trên sân lẫn ngoài sân, muốn lấy các huyền thoại CLB làm gương, đồng thời tin những gì mình thể hiện trên hành trình đến đây sẽ giúp anh thành công tại đây.
Ngoài sân, Hjulmand để lại ấn tượng lịch sự, thanh lịch; nhưng khi vào sân anh lại lộ mặt đầy tính xâm lược và sức mạnh. Đặc điểm đó cũng giúp anh có điều kiện tốt để trở thành “người lính” dưới trướng Simeone.
Ở Đan Mạch người ta gọi anh là “Morten Mogsvin” — có thể hiểu là “cứng rắn” hoặc “mang tính tấn công”. Anh thấy biệt danh này chính xác không?
Tôi không muốn dịch thẳng từ đó sang tiếng Tây Ban Nha vì hơi giống từ tục. Nhưng từ này thường dùng để mô tả một cầu thủ có tính xâm lược, tràn đầy nhiệt huyết, nên tôi nghĩ có thể hiểu như vậy.
Nghe đúng kiểu phù hợp để làm “người lính” của Simeone.
Tôi nghĩ đặc điểm của mình rất hợp với câu lạc bộ này, vì tôi là cầu thủ đầy nhiệt huyết và có tố chất lãnh đạo, nên tin mình có thể hòa vào cách chơi của Atlético Madrid.
Anh đề cập đến lãnh đạo. Mùa đầu tiên sau khi gia nhập đội Italy anh đã làm đội trưởng, sau đó ở Bồ Đào Nha cũng vậy. Làm thế nào?
Tôi khá cởi mở và tò mò, muốn thật sự hiểu các cầu thủ quanh mình — cả ngoài sân lẫn trong buổi tập và trận đấu. Tôi nghĩ chính vì vậy đồng đội dần xem tôi như một dạng người dẫn dắt trong đội.
Tất nhiên tôi cũng rất biết ơn quyết định của các HLV, vì chính họ từng bước đưa tôi đến vị trí hôm nay. Nhưng tôi cảm giác điều cuối cùng khiến họ chọn tôi làm đội trưởng là vì tôi luôn là chính mình.
Anh còn nói được năm thứ tiếng — điều đó cũng thể hiện khả năng và ý muốn học hỏi?
Tôi nghĩ nếu tôi sống ở Đan Mạch mà bạn đến đây và cố học ngôn ngữ của tôi, tôi sẽ tôn trọng bạn hơn, vì điều đó nghĩa là bạn sẵn sàng thích nghi với đất nước mình đang sống.
Dù đá ở đâu, tôi luôn giữ tâm thế đó: học ngôn ngữ và văn hóa địa phương càng nhanh càng tốt. Đến đây tôi cũng sẽ làm vậy.
Anh nói hiện vẫn chưa nói được tiếng Tây Ban Nha, nhưng ở trận giao hữu đầu tiên gặp Getafe anh đã biết phản đối trọng tài, còn bức xúc vì một pha phạm lỗi của đối phương…
Thực ra vì tiếng Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha khá gần nên tôi nghe được một ít tiếng Tây Ban Nha. Tôi nghĩ khi tôi nói tiếng Bồ Đào Nha, họ cũng hiểu được một phần.
Vì vậy giờ tôi đã có thể giao tiếp với đồng đội và ban huấn luyện.
Ở Hàn Quốc chúng tôi thấy Lee Kang-in có lẽ là tân binh Atlético được chú ý nhất, nhưng anh lại là tân binh có phí chuyển nhượng cao nhất mùa hè này. Với anh đó là áp lực hay vinh dự?
Tôi rõ giá trị của mình và biết mình có thể mang lại gì cho đội — đây không phải sự tự tin mù quáng.
Tôi biết điểm mạnh và cũng rõ điểm yếu. Tôi sẽ mang điểm mạnh của mình vào đội và giúp đội đạt mục tiêu mùa này.
Anh nghĩ điểm mạnh lớn nhất của mình là gì?
Tôi nghĩ là sự cân bằng tôi mang lại cho đội, đặc biệt xét vai trò tôi đảm nhận ở đây — tôi có thể cân bằng giữa phòng ngự và tấn công.
Tôi tin mình có thể giúp đội ở khía cạnh đó. Tất nhiên khả năng giao tiếp và tâm thế của tôi cũng là lợi thế.
So với giải Bồ Đào Nha, anh có cảm nhận rõ sự thay đổi nhịp độ ở La Liga không?
Tất nhiên. Lúc đầu tôi cần thích nghi với cách chơi ở đây, vì bóng đá La Liga nhanh hơn giải Bồ Đào Nha và cũng mang tính thể chất hơn.
May mắn là trước đó tôi có bốn tuần để thích nghi; giờ còn hai tuần nữa mới đến vòng 1 La Liga — điều đó rất quan trọng với tôi.
Quá trình thích nghi then chốt vì tôi có đủ thời gian cảm nhận đẳng cấp trận đấu ở đây và hiểu nhịp độ.
Tất nhiên chất lượng trận đấu ở đây đòi hỏi bạn phải thích nghi nhanh. Vì vậy có được khoảng thời gian này với tôi là hoàn hảo: đẳng cấp rõ ràng khác biệt, mọi thứ nhanh hơn và va chạm thể chất cũng mạnh hơn.
Simeone yêu cầu đội chuyền nhanh, xử lý bóng nhanh ở khu vực giữa sân. Koke có phải thầy tốt nhất của anh?
Tất nhiên. Với tôi, Koke là tấm gương rất tốt.
Nhìn cậu ấy đá bóng thật tuyệt, vì cậu ấy luôn năng động, luôn quan sát tình huống trên sân, và khi nhận bóng đã biết bước tiếp theo phải chuyền đi đâu.
Vì vậy với tôi đó là động lực rất lớn.
Đó cũng là một trong những điều tuyệt nhất khi trở thành cầu thủ Atlético — được đá cùng nhiều cầu thủ xuất sắc và học hỏi từ họ.
Simeone, Gabi, Koke… ba huyền thoại tuyến giữa này có giúp anh trở thành phiên bản Hjulmand lý tưởng nhất không?
Tôi không muốn so mình với những cầu thủ đó, vì họ đều đã có sự nghiệp rực rỡ. Nhưng tôi rất may mắn được tham gia giai đoạn này trong sự nghiệp của Koke, đồng thời học hỏi từ HLV và từ Gabi. Đó là vinh dự rất lớn.
Mỗi ngày tôi đều cố làm điều đó — học từ đồng đội quanh mình. Đó cũng là cách tôi làm suốt sự nghiệp, dù khoác áo đội nào tôi cũng cố học từ những người bên cạnh.
Ở Italy anh từng giúp đội thăng hạng; ở Bồ Đào Nha từng vô địch giải quốc nội hai lần và một Cúp… Tiếp theo có phải là cùng Atlético săn Champions League?
Vô địch Champions League chắc chắn sẽ là thử thách khổng lồ.
Mùa trước Atlético đã rất gần ngôi vô địch, nhưng không nghi ngờ gì — với quy mô và bề dày lịch sử của CLB, mục tiêu của chúng tôi là vô địch Champions League.
Tất nhiên Copa del Rey và La Liga cũng là các giải rất quan trọng với chúng tôi.
Vì vậy đáp án chuẩn là từng bước một, trận này đến trận kia, rồi cuối cùng xem chúng tôi đi được đến đâu.
Tôi nghĩ chất lượng đội hình rất cao, chiều sâu đội hình rất tốt, và mỗi vị trí đều có nhiều cầu thủ xuất sắc, nên tôi rất hài lòng về điều đó.
Nghe có vẻ anh đã chịu ảnh hưởng sâu từ triết lý “trận nào xem trận đó” của Simeone.
Tất nhiên. Ông ấy đã quen với việc một mùa đá khoảng 60 trận, đối mặt yêu cầu và áp lực khổng lồ, nên tôi hiểu cách nghĩ của ông. Nếu tôi là HLV, có lẽ tôi cũng làm vậy.
Nếu muốn vô địch bất kỳ danh hiệu nào, Atlético luôn phải đối mặt hai đại gia Real Madrid và Barcelona. Thấy họ liên tục tăng cường lực lượng, anh có sợ không?
Tôi đến La Liga chính là để đối đầu những đội như vậy, và tôi không nghĩ mình sẽ sợ. Tất nhiên ở đây còn nhiều đội mạnh khác. Tôi nghĩ đẳng cấp tổng thể của La Liga rất cao, là một trong những giải hay nhất thế giới.
Đối đầu hai đội đó luôn là trải nghiệm đặc biệt, nhất là khi đá sân nhà — bạn cảm nhận được không khí trận đấu độc đáo đó.